Joe, vị giám đốc điều hành mà chúng tôi đã nhắc đến sự sa sút của ông trong Chương 1, là một người lãnh đạo không biết cách thực thi kế hoạch. Chúng ta sẽ xem xét kỹ hơn chuyện của Joe và sau đó đến chuyện về hai vị giám đốc điều lành nổi tiếng mà công ty của họ cũng không thực thi thành :ông những kế hoạch tuyệt vời do lãnh đạo đặt ra.
Joe đã không thế hiểu được tại sao nhân viên của ông ta lại không mang lại những kết quả như dự đoán. Ông đã nhờ lên một hãng tư vấn hàng đầu lập ra một chiến lược mới. Ông đã thu được một số thành quả nhất định và có được nối quan hệ mật thiết với Phố Wall. Dựa trên những kỹ lăng giao dịch và những kết quả đã thu được, tỷ lệ lợi nhưận của công ty đã tăng mạnh trong vòng chưa đẩy hai năm. Điểm mạnh của Joe không chỉ nằm ở việc tiếp thị thị trường và liên hệ với khách hàng, mà còn ờ việc ông có môi quan hệ tốt và mật thiết với giám đốc tài chính của mình. Joe đặt ra những kế hoạch dài hạn và vị Giám đốc Tài chính sẽ thông tin lại về những con số cẩn đạt được tới những người trực tiếp thực hiện. Không hể quản lý chút nào các tiểu tiết, Joe đã phó thác những chi tiết của việc thi hành lại cho những bàn báo cáo trực tiếp của người khác cho mình, bao gồm của cả Phó Tổng giám đốc Điều hành chi nhánh kinh doanh Bắc Mỹ và Giám đốc Sản xuất của mình. Nhưng Joe luôn ngồi trên một núi kết quả đạt được hàng quý. Nếu bất chợt có vấn đề gì với những kết quả đó, Joe ngay lập tức liên lạc với những người chịu trảch nhiệm, nói với họ bằng một giọng điệu đanh thép nhất buộc họ cần nhanh chóng chỉnh đốn lại. Trong khi đó, Joe lại hầu như không có những bản xem xét và phân tích kết quà theo quý.
Xét theo tiêu chuẩn quản lý thông thường thì Joe đã làm được tất cà những điều cần thiết. Nhưng xét theo tiêu chuẩn của việc thực thi thì Joe hầu như chưa làm đúng một điều gì cả. Khoảng cách giữa mục tiêu và kết quả đã phản ánh lỗ hổng lớn giữa tham vọng của Joe và thực tế của công ty. Sự thật là những mục tiêu ông đặt ra đã thiếu tính thực tế ngay từ ngày đầu tiên.




0 nhận xét:
Đăng nhận xét