Những cuộc họp có thế gây khó chịu cho những người làm việc trong một nhóm tiêu cực. Trước mặt đồng nghiệp, những giám đốc điều hành phải giải thích mình đang làm gì và tại sao mình lại làm như vậy để lấy lại vị thế như trước. Brown nói thêm: “Nếu kết quả tồi đến mức nào đó thì chúng tôi sẽ phải ngồi lại nói chuyện sau giờ làm việc”. Những cuộc nói chuyện như thế bao gồm một loạt các câu hỏi và gợi ý về việc những kế hoạch thực thi cần có các bước hành động cụ thế nào để lây lại cân bằng như mục tiêu đặt ra.
Nhưng cả những cuộc hợp hay những thảo luận “sau giờ làm việc” đều không phải là để trách phạt. Như một giám đốc điều hành cấpcao (người đã sát cánh cùng EDS từ những ngày đầu) nói: “Nó được tiến hành tích cực và trên tinh thần xây dựng, chứ không phải để làm mất mặt ai đó. Nhưng một thực tế diễn ra là bản chất con người ta luôn muốn là một trong những người làm việc tốt”.
Buổi nói chuyện không phải lúc nào cũng là về những con số. Brown nhớ lại tại một trong những cuộc họp đầu tiên: “Một trong những giám đốcđiều hành phát biểu là ông đang lo lắng về những băn khoăn và náo động đang ngày càng tăng cao trong đơn vị kinh doanh của mình và ông cũng lo ngại về những thay đổi lớn đang diễn ra quá nhanh. Những nhân viên của ông đã hỏi: “Có phải chúng ta đang tiến quá nhanh không? Có phải chúng ta đang liều lĩnh không? Có lẽ chúng ta nên chậm lại, thong thả hơn và nghĩ thêm chút nữa”.
Brown đã thay đổi hẳn vấn đề – không phải ngẫu nhiên mà ông đã mang lại một bài học về cách chỉ đạo đầy tính thuyết phục. “Tôi đã vượt qua được tấtcả những chuvện đó. Tôi nói: “Đây là một bài kiểm tra vềkhả năng lãnh đạo”. Tôi muốn tất cả những ai trong cuộc hợp này đang lo lắng là chúng ta sẽ tiến đến đâu cũng như lo lắng về nguy cơ chúng ta có khảnăng thất bại thì hãynói cho tôi biết ngay bây giờ. Đừng ngại nói ra suy nghĩ của các bạn. Nếu các bạn nghĩ là chúng ta đang mắc sai lầm lớn và đang tiến tới bờ vực, hãy ngay lập tức lên tiếng”.
“Không ai nói gì. Vì thế tôi nói tiếp: “Nếu các bạn không lo lắng, vậy những lo ngại xuất phát từ đâu? Tôi không lo, các bạn cũng không lo. Vấn đề là: vài người trong các bạn nói thế này, nhưng điệu bộ các bạn lại nói khác. Các bạn cho tôi thấy nhân viên công ty đang buông xuôi, nghe những lời đồn đại, lo lắng về tương lai, tôi cũng sẽ chỉ cho các bạn thấy là những người lãnh đạo của họ hẳn cũng phải cư xửy hệt như vậy. Nhân viên thường bắt chước người lãnh đạo của mình. Nếu đơn vị kinh doanh của bạn đang lo lắng, điều đó có nghĩa là vấn đề ở chính các bạn, vì các bạn nói rằng các bạn không lo lắng gì’”.
“Và tôi nhấn mạnh vấn đề ngay tại đó. “Đây clnính là một bài kiểm tra năng lực lãnh đạo cho các bạn. Bây giờ, hãy làm yên lòng nhân viên, hãy cung cấpcho họ thông tin, hãy đánh vào chính nỗi lo của họ. Tôi không tin là nỗi lo của họ là có cơ sở thực tế. Tôi tin là nỗi lo lắng của họ chỉ dựa trên sự thờ ơ mà thôi. Và nếu quả đúng như vậy thì đó là lỗi của các bạn’”.
Đọc thêm tại: http://nguyentackinhdoanh.blogspot.com/2015/07/phuong-thuc-lam-viec-moi-cua-brown.html
Từ khóa tìm kiếm nhiều: nhà lãnh đạo




0 nhận xét:
Đăng nhận xét